vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Bài mới đăng:

1. Chứng minh sự tiếp xúc thân mật giữa hai người

Tâm lý của nàng ở đây là: Em có thể làm đau anh, nhưng chắc chắn anh sẽ không làm đau em. Hơn nữa nàng cũng không thật sự cắn mạnh đến mức để bạn phải chảy máu, nàng chỉ cắn khi thấy thực sự đã tin tưởng bạn. Điều này cũng tương tự như đôi lúc hai chàng trai thân nhau lắm thì đấm nhau nhiều vậy.



2. Hành động này thay thế cho lời nói “em yêu anh”

Mỗi lần cắn của nàng đều có hàm ý cả đấy. Đây là một hành vi tấn công bao hàm sự thân thiết và tình yêu của nàng dành cho bạn, tuy nhiên nàng che đậy quá khéo nên bạn không nhận ra thôi.

3. Đôi khi đây là biểu hiện của làm nũng

Bạn đã bao giờ nhận được lời cảnh báo nũng nịu từ nàng chưa? - Cẩn thận không em cắn đó nhé!

4. Tìm thấy một vài cảm giác mới lạ khi được cắn yêu đối phương

Nhiều khi cắn bạn xong nàng có cảm giác rất sung sướng, vì vậy cắn bạn chính là cách nàng chọn để tặng cho mình một kích thích tố, khiến mọi việc trở nên thú vị hơn.

5. Chứng tỏ sự sở hữu

Dường như nàng cắn bạn một phần là để thể hiện sự khống chế của nàng với bạn, cũng như bày tỏ sự sở hữu đặc quyền của mình.

6. Để lại vết tích của tình yêu

Nhìn thấy vết tích mình để lại trên cánh tay hay môi người mình yêu, các nàng thường âm thầm thích thú, tuy nhiên những vết cắn cũng không lưu lại quá lâu. Vì vậy nếu thực sự nàng cần một dấu vết “để đời” thì có lẽ hai bạn thích hợp hơn với hình thức xăm mình.

Cảm ơn người vì người đã không yêu ta
Người biết không, cuối cùng thì sau rất nhiều nông nổi của thứ tình cảm dùng dằng này, chúng ta đã có thể mỉm cười lướt qua nhau - như hai người dưng trên con đường một chiều không thể nào quay ngược về phía thương nhớ cũ...

Cảm ơn người vì đã không yêu ta, để ta nhận ra mình còn quá nhiều điều cần phải làm cho cuộc đời riêng ở phía trước. Nếu cứ cùng người luẩn quẩn giữa "bùng binh của sự chọn lựa" thì đi hoài cũng chỉ loanh quanh một vòng tròn, mà rẽ ngoặc lại sợ ngã bảy ngã ba lạc nhau lúc nào không hay. Nên thôi người cứ đi đi, vì ta cũng không thể lưng chừng đứng lại. Biết đâu bên ngoài còn nhiều lắm những cơn mưa để ta một mình ướt áo mà tìm mái hiên che tạm và nhận ra đó mới là nơi cần tựa vào để hiểu được ý nghĩa yêu thương...
Tình yêu là gì? Là một người ướt vạt áo trước, một người ướt phía áo sau, vì đã ôm nhau thật sát khi mưa trút nước bất chợt. Chỉ cần thế thôi. Chứ không phải thứ tình cảm mà chúng ta huyễn hoặc do duyên nợ mang lại và tự nắn gân mình tin rằng ông Trời đã đặt hai con người xa lạ ở cạnh nhau chắc hẳn phải có nguyên do gì đó. Nguyên do duy nhất chỉ là sau đó đẩy họ ra thật xa và dạy chúng ta bài học về sự tạm bợ, cũng như hạn sử dụng luôn được dán mác rõ ràng - kể cả trong tình yêu...
Cảm ơn người vì đã buông tay ta, trong một đêm chếnh choáng men say, khi cả hai đều không phân biệt nổi đâu là yêu thương, đâu là qua đường. Thứ tình cảm này, ngay từ đầu đã trót nhiều si mê chóng vánh hơn là chắt chiu đủ đầy sự chân thành. Thế nên chẳng thể trách người đã gỡ vội những ngón tay đan khi ta ôm chầm xin người đừng rời đi, để thản nhiên quay lưng vào màn đêm mất hút. Đến độ sáng hôm sau, khi mặt trời đã nhuộm vàng con đường trước mắt, ta vẫn cứ loay hoay trong mớ bóng tối ngổn ngang như kẻ hụt hơi quờ quạng mà tìm không ra nổi một bàn tay nương đỡ. Chỉ còn những tơ dây vướng víu của một mối duyên "mua dây buộc mình", mà chẳng phải dây tơ hồng nên đâu đủ bền chặt để níu lấy cho bớt mông lung...
Ừ mà, tơ tình và tơ nhện, thật ra cũng mỏng mảnh như nhau. Nhưng một thứ có thể khiến ta nhận ra mình đang yêu còn thứ kia chỉ làm lòng thêm rối rắm lung lạc. Có điều, phải vương vào mới biết...
Cảm ơn người vì đã không còn mang đến những nụ hoa, để ta biết dừng lại đúng lúc thứ ảo tưởng trông mong vào một tình-cảm-ngỡ-từng-có-thật. Đợi chờ vốn dĩ là nột điều rất đỗi ngọt ngào - nếu chúng ta biết chăm chút sự trông đợi đó vào những niềm vui xứng đáng, chứ đừng mong mỏi kiên tâm với những nỗi buồn. Đã là nỗi buồn thì chẳng thể ra hoa, dù cho nắng ươm nước tưới và bàn tay ta tỉ mẫn vun trồng. Hạnh phúc dù nửa vời bên một người hiện hữu cũng vẫn tốt hơn nhiều là đau khổ vì một người không thể bên cạnh mình...
Thế nhé, đừng khoác lên nỗi buồn những xiêm áo xông xênh, dẫu biết rằng trước mắt, đường còn dài còn dài, mà phố đã chia hai, mà tay đã rời tay, mà mình thành người dưng từ lúc nào chẳng hay...
Cảm ơn người vì đã không yêu ta, để ta dành dụm đủ đầy yêu thương cho một người đến sau xứng đáng...
Và người ấy, chắc hẳn cũng sẽ cảm ơn người vì đã bỏ lại ta giữa cơn mưa sũng nước, để người ấy kịp đến và cùng ta đi qua trọn vẹn những ngày bão giông nhưng chắc chắn sẽ có cầu vồng...
Cứ tin đi nhé, những ngày vui ươm nắng đang trở lại, vàng rực ngoài kia kìa...

Ngay cả khi đã kết hôn, có gia đình và sống hạnh phúc với cuộc sống riêng thì nhiều người phụ nữ vẫn không bao giờ quên được mối tình đầu tiên của mình.

Hầu hết đến 100% các chị em đều phải thừa nhận một cách thẳng thắn rằng mối tình đầu dù đẹp hay không thì họ vẫn không thể nào quên được. Người đầu tiên họ yêu dù có tệ bạc vẫn luôn luôn là người tuyệt vời nhất...

Ngay cả khi những phụ nữ ấy có thể đã kết hôn, có gia đình và sống hạnh phúc với cuộc sống riêng thì họ vẫn không bao giờ quên được mối tình đầu tiên của mình. Họ luôn coi nó là một dấu chấm than trong trái tim khi nhớ về quãng ngày xưa yêu dấu.
- xinhoi.com đưa ra 7 lý do khiến bạn không thể quên tình đầu
1. Rung động đầu đời

Mối tình đầu đánh dấu rung động đầu đời của mỗi con người. Đó là lần đầu tiên bạn cảm thấy trái tim mình loạn nhịp khi nhìn thấy ánh mắt và nụ cười của người ấy.

Lần đầu tiên bạn biết rằng con tim rất “cứng đầu” và có những lý lẽ riêng của nó. Lần đầu tiên bạn nhận ra rằng mình sẵn sàng đánh đổi tất cả để mang lại hạnh phúc cho một người.

Cột mốc này cho bạn cảm nhận rõ nét nhất sự yêu ghét, giận hờn, nhớ nhung, buồn tủi… Những cảm xúc mà sau này, dù có trải qua nhiều mối tình khác, khi nghĩ lại bạn vẫn cảm thấy con tim thổn thức.

2. Trao trọn cả con tim

Tình đầu luôn là tình trong sáng, không toan tính, không vụ lợi, là mối tình mà bạn trao trọn niềm tin và hy vọng. Người yêu đầu tiên cũng chính là người bạn trao trọn trái tim với tất cả yêu thương.

Vì thế, bạn chẳng thể quên những kỷ niệm thời thơ dại, hai đứa cùng nhau đi trên con đường đầy lá rụng, tay nắm chặt tay và trao cho nhau ánh nhìn yêu thương hay nụ hôn e ấp như bông hoa hồng chớm nở. Bạn cũng không thể quên lời tỏ tình đáng yêu nhưng đầy thiêng liêng khi nghe người ấy nói “tớ mến ấy”.

Những cảm xúc đó vừa lạ lẫm, vừa ngượng ngùng, đỏ mặt nhưng không kém phần nồng nhiệt. Những kỷ niệm của ngày đầu mới yêu luôn trong sáng, chân thành và khiến bạn muốn lưu giữ chúng mãi mãi trong tim.

3. Níu kéo quá khứ

Mối tình đầu thực sự quá khó quên hay đơn giản vì con người ta không muốn quên?

Rất nhiều bạn sau khi chia tay mối tình đầu vẫn tìm mọi cách để nghe ngóng thông tin về người ấy. Vẫn luôn mộng mơ tới một ngày tình yêu quay trở lại để được ngả vào vòng tay của người ấy, được người ấy đưa đón đi chơi, được quan tâm, chăm lo cho họ.
Vẫn ngày ngày ngắm nghía, lau chùi những món quà mà người ấy tặng, những khung ảnh hai đứa chụp chung ngày còn hạnh phúc. Lâu dần, những điều đó trở thành thói quen và bạn vẫn âm thầm giữ tình yêu đầu trong tận sâu trái tim với niềm tin người ấy sẽ quay trở về.

4. Đối mặt với nỗi đau đầu tiên

Mối tình đầu tiên thường mong manh. Và vì mong manh lại chưa có nhiều kinh nghiệm yêu nên tình đầu thường dang dở. Hầu như rất ít phụ nữ đến được với tình yêu đầu tiên của mình.

Do đó, khi tình dở dang cũng chính là lúc bạn phải nhận nỗi đau đầu tiên trong cuộc đời khi yêu. Đây có thể gọi là cú sốc tâm lý lớn nhất với bạn lúc ấy. Nỗi đau đầu này sẽ rất khó khăn và phải mất khá nhiều thời gian bạn mới thoát ra hay tạm nguôi ngoai. Vì thế, nỗi đau đầu tiên, sự tiếc nuối đầu tiên, day dứt đầu tiên ấy cũng là nguyên nhân khiến tình đầu không thể nào quên được.

5. Là chuẩn mực so sánh với những cuộc tình còn lại

Cuộc sống rất ít người may mắn được yêu và sống với tình đầu của mình. Thực tế, có nhiều người phải yêu đến cuộc tình thứ n mới tìm được hạnh phúc. Song nếu tình yêu hiện tại có bất biến hoặc thay đổi, họ thường lập tức so sánh với tình đầu. Bởi vì tình đầu được coi là tình yêu đẹp nhất mà họ từng trải qua, là chuẩn mực để so sánh với các cuộc tình còn lại.

Ấn tượng về tình yêu đầu mạnh mẽ hơn bất cứ tình yêu thứ hai, thứ ba, thứ tư hay các mối tình sau này. Vì lẽ đó, có rất nhiều người sau khi đã trải qua thật nhiều cuộc tình trong đời nhưng họ vẫn muốn quay trở lại với tình yêu đầu tiên hay với người yêu đầu tiên.

6. Không bao giờ muốn quên

Nhiều người phụ nữ cho dù đã và đang hạnh phúc trong tình yêu hiện tại, nhưng bản thân họ cũng không bao giờ muốn quên đi tình yêu đầu tiên. Ngược lại, họ rất tôn thờ tình đầu thiêng liêng của mình.

Khi nghĩ lại những gì đã trải qua trong tình yêu đầu, họ được sống lại những cảm xúc chân thành nhất. Và hơn hết, họ luôn trân trọng và muốn lưu giữ trong trái tim những kỷ niệm của tình đầu đến hiện nay và cho mãi về sau.

7. Giúp bạn vượt qua lúc cô đơn

Năm tháng có thể đến và đi nhưng trí nhớ về tình yêu đầu tiên của phụ nữ vẫn còn sống động. Người phụ nữ có thể nhớ lại bất cứ điều tốt đẹp hay tồi tệ nhất trong mối quan hệ đầu tiên của mình. Đó là một kỷ niệm, là vết thương lòng khó quên nhất trong cuộc đời họ. Và với kỷ niệm tình đầu này, dù không lãng mạn, không tuyệt vời nhưng họ cũng không cho phép một ý nghĩ xấu nào gieo vào tâm trí. Nó cho họ một nơi để có thể nhớ về, giúp họ cảm nhận được thời gian qua và chính lòng mình mỗi khi họ đang cảm thấy cô đơn.

Đàn ông sẽ cưới người phụ nữ lên giường với họ ngay lần đầu tiên hò hẹn? Tôi vẫn hay tự hỏi mình câu đó trong hành trình tìm kiếm tình yêu, có lúc lại nhủ lòng: “Ừ, thời đại nào rồi mà phải băn khoăn một điều quá cổ hủ”. Thích thì sẽ nhích!

Đàn ông có cưới phụ nữ lên giường với họ ngay lần đầu hò hẹn?

Nhưng quả thực, trong suốt nhiều năm rượt đuổi hạnh phúc với cách nghĩ cứ thích là nhích, tôi chưa bao giờ gặp may, chưa bao giờ có được một bến đỗ cho mình cảm giác bình an cả. Đàn ông cứ đến với tôi, rất nhiều, nhưng rồi họ sẽ bỏ tôi mà đi, vì lý do này hay lý do khác. Rất có thể trong những lý do họ đưa ra, chẳng lý do nào thật. Vấn đề là, họ sẽ không bao giờ nói thẳng cho bạn biết vì sao họ bỏ bạn, vì họ là đàn ông! Đàn ông đủ lọc lừa, đủ mánh khóe để không bao giờ hé cho bạn biết anh ta thực sự nghĩ gì về bạn, dẫu anh ta có ngán bạn đến tận cổ thì lời lẽ khi chia tay vẫn sẽ luôn là “anh tự thấy mình chưa đủ tốt với em”.

Bạn đang hình dung tôi là một chị già đã gặp đủ ngang trái trong tình yêu và mang đậm tư tưởng chán đời, nghi người? Kỳ thực không phải vậy. Tôi vẫn đang ở tuổi đôi mươi, thân hình bốc lửa, vẻ mặt ưa nhìn. Công bằng mà nói, tôi không sắc nước hương trời nhưng biết làm đẹp. Thế nên từ cái nhìn đầu tiên tôi đã có thể thu hút đàn ông. Trời sinh tôi vóc dáng nở nang, đường cong gợi cảm, lúc nào trong tôi cũng hừng hực thứ khao khát bản năng rất đàn bà. 18 tuổi tôi không còn là con gái. Lần đầu tiên ấy không đọng lại cho tôi nhiều ấn tượng, đó là người bạn trai ngoại quốc tôi quen khi đi du học xa nhà. Tôi không quan niệm lần đầu ấy là mất mát. Tôi dị ứng với những cụm từ như “đánh mất đời con gái”, “mất trinh” hay “mất đi cái nghìn vàng”. Đó là một cuộc gửi trao, cho và nhận, tôi cũng đã nhận đủ về mình, sao lại nói là mất mát! Lần đầu của tôi diễn ra tương đối dễ dàng, tôi đang ngồi bên chiếc ghế trong khuôn viên trường chờ tiết học sắp tới, anh thơ thẩn dạo ngang qua. Ánh mắt chúng tôi nhìn nhau, cùng mỉm cười. Cuộc chuyện trò giữa hai người như không thể hòa hợp hơn, rồi anh ấy ngỏ ý mời tôi đến chỗ của anh sau giờ tan học...

Lần đầu tiên ấy, tôi đã nghĩ, có vẻ như người nước ngoài thực sự thoáng hơn chúng ta trong chuyện tình dục. Tôi không bị đánh giá chỉ vì tôi quyết định sẽ lên giường với người cho mình hứng thú. Song sau này tôi hiểu, tây hay ta thì cũng chẳng khác biệt. Ngay cả ở Việt Nam bạn sẽ vẫn tìm được người lên giường với bạn ngay từ lần đi chơi chung đầu tiên.

Vấn đề nằm ở chỗ, bạn sống thế nào sẽ gặp được người sống thế ấy. Những người đàn ông tôi gặp chẳng ai từ chối lên giường với tôi dù là ngay lần hẹn đầu tiên. Lúc là họ chủ ý, khi lại do tôi bật đèn xanh. Cũng có những lúc tôi gặp phải anh chàng không hiểu khù khờ hay cố tình tỏ ra tử tế, yêu cầu tôi khoác áo của anh ta vào kẻo lạnh hoặc nằng nặc bắt tôi về nhà chứ không phải vô nhà nghỉ dù tôi kêu “em mệt”. Những anh chàng ấy, nếu không phải sẽ tặc lưỡi cùng tôi ở lần hẹn thứ hai thì sẽ là vĩnh viễn lặn mất tăm. Tôi cũng chưa bao giờ để ý thêm đến họ.

Cho đến một ngày. Nhìn lại những cuộc tình đã đi qua, tôi ngộ ra rằng, mật ngọt, mặn nồng thì có nhiều nhưng cái sự chân thành dường như rất ít. Anh chàng trưởng phòng một công ty chứng khoán tìm cách quất ngựa truy phong ngay sau đêm đầu tiên với tôi ngoài khách sạn. Đêm ấy tôi nhớ mình đã rất bốc lửa và chủ động, đáng lẽ anh ta phải thích thú đến nỗi không thể tách rời tôi mới phải. Anh chàng chủ quán bar cũng nâng niu tôi được đâu một tháng sau khi nhận ở tôi thứ tình cho không biếu không. Hôm chia tay anh còn cúi gằm mặt nói “chưa đủ tốt, chưa xứng” với tôi, thế mà không đầy một tuần sau buổi ấy tôi đã thấy anh tay trong tay cùng đứa con gái khác. Ngay cả người tôi đặt niềm tin nhiều nhất là anh chàng con một quan chức cấp vừa cũng nhẹ nhàng đá đít tôi sau chuyến du lịch anh dành cho tôi đến một tỉnh miền Tây Nam Bộ.

Giờ tôi hoài nghi lắm rồi, lối sống của tôi có vấn đề gì không? Có phải đàn ông sẽ chỉ “yêu” chứ không bao giờ lấy cô gái đồng ý lên giường với anh ta ngay lần đầu tiên hò hẹn? Nhưng tôi lại nghe đàn ông Việt nói “thà lấy đĩ về làm vợ chứ không lấy vợ về làm đĩ”. Câu này chẳng phải ý là họ coi trọng người vợ ngoan chứ không màng quá khứ của cô ấy hay sao? Ấy là chưa kể, tôi chưa từng làm đĩ. Những cuộc tình đã qua, tôi đâu có lấy tiền...

Hình ảnh đẹp yêu đơn phương, yeu don phuong
Yêu đơn phương người cũ là thế, chính là yêu một người đã từng yêu ta. Là yêu tiếp chuyện tình chỉ còn lại một người lạc đường, nhầm ngõ. Là đi tiếp đoạn đường vốn đã dành cho cả hai…
Thực ra, thứ tình đơn phương đau khổ nhất không phải là mối tình âm thầm chỉ biết giữ trong lòng không một lần dám mở lời, mà đó là thứ tình cảm vừa có vị mặn nồng của những ngày được sát cạnh, vừa có vị đắng chát của cái ngày phải buông bỏ người mà mình yêu – là mối tình mình không có quyền tự kết thúc – đơn phương với nỗi nhớ cũ mèm.

Cứ yêu người mãi thế, có buồn lắm không?

Cảm giác "đã từng", bao giờ cũng tuyệt vọng hơn gấp ngàn lần cảm giác "chưa một lần được có". Bởi thứ dằn vặt, giằng xé nhất sau một cuộc tình đều bắt nguồn từ những tiếc nuối về ngày đã qua.

Cảm giác đánh rơi những thứ mình ngỡ đã nắm chặt trong tay, cảm giác xót xa cho những điều đã từng là sâu nặng…

Cảm giác đưa tay chơi vơi để níu lấy những điều không thể một lần với tới, cảm giác quay lưng với hiện tại chỉ để tìm mãi những thứ ở phía bên kia chiếc đồng hồ…

Cảm giác nhung nhớ một hình dung đã từng được ôm trọn trong bờ vai, cảm giác vô vọng khi giật mình nhớ ra ngày xưa chỉ còn là mảnh ghép mơ hồ không thuộc về mình nữa…

Cảm giác đi tìm mãi một giấc mơ mà mình đã thức, khóc mãi về một nỗi buồn vốn đã nên buông bỏ từ rất lâu…

Yêu đơn phương người cũ là thế, chính là yêu một người đã từng yêu ta. Là yêu tiếp chuyện tình chỉ còn lại một người lạc đường, nhầm ngõ. Là đi tiếp đoạn đường vốn đã dành cho cả hai…

Cách duy nhất để kết thúc một mối tình đơn phương là tỏ tình. Còn cách duy nhất để ngừng đơn phương người cũ, chính là lãng quên.

Nghĩa là ngày xưa đó, tình yêu đó, nỗi buồn đó phải gấp nhỏ lại, cất kín đi và đừng bao giờ tự mình tìm lại nữa. Nghĩa là học lấy thói quen đừng bất chợt nhói lòng vì những điều đã cũ, đừng giật mình về những thứ đã từng có trong tay.

Nghĩa là bình thản để đối diện với những điều dễ mủi lòng và gợi nhắc đến ngày xưa. Nghĩa là vương vấn ít thôi vì ngày tháng còn dài chưa biết ai sẽ đợi ai ở đoạn đường phía trước. Nghĩa là những thứ đã qua cứ bình yên để nó theo thời gian mà trôi mất.

Yêu một người không yêu mình nữa thực ra cũng chỉ là một dạng cố chấp đến đau lòng mà thôi.

Riêng việc chờ đợi thôi đã khiến bất cứ ai cũng đều cảm thấy mệt mỏi, thì việc bắt sự chờ đợi ấy phải trải qua thời gian là việc làm tàn nhẫn nhất.
Có phải chỉ cần đong đủ yêu thương là ắt sẽ chờ đợi mà không oán thán hay cảm thấy mệt mỏi? Nhưng thật ra mà nói, có mấy ai phải chờ đợi mà không thấy mệt mỏi đâu?
Đừng bắt ai đó phải chờ đợi quá lâu, anh à! Chờ đợi giống như một cái gì đó khoét sâu vào trái tim người ta, đục hy vọng chảy ra cho đến khi cạn sạch, như một cái gì đó mài mòn tất cả sự tự tôn, lòng kiên nhẫn, niềm tin và cả tình yêu.

Chờ đợi ai đó có mệt mỏi không?

Kỳ thực, việc chờ đợi quá lâu có thể giết chết mọi mối quan hệ. Để rồi một ngày nào đó bỗng chốc cảm thấy, thời gian trôi đi không dấu vết, việc chờ đợi bắt đầu trở thành vô vọng khi đến một dấu vết nhỏ nhoi của ai kia cũng chẳng thể trông thấy. Cảm giác tuyệt vọng và hoang mang khi đó, có lẽ chỉ ai đã trải qua mới hiểu.
Vậy nên, nếu yêu ai đó thật lòng, đừng bắt họ chờ đợi quá lâu, bởi vì ngoảnh đi ngoảnh lại, đến khi chúng ta nhận ra để rồi tìm về, có thể sẽ không bao giờ thấy họ nữa.
Không ai có nghĩa vụ phải chờ đợi ai trong cuộc sống này, mọi sự chờ đợi đều là tự nguyện. Nhưng khi sự tự nguyện đó biến dần thành gánh nặng, chẳng ai có thể mãi mãi sống một cuộc sống mà mãi mãi chỉ đứng yên trông ngóng?
Chờ đợi ai đó, thật sự mệt mỏi lắm, khi trong đầu xuất hiện trăm ngàn câu hỏi, khi những đáp án giả định chồng chéo trong đầu, vẫn phải cố huyễn hoặc bản thân, rằng người ấy sẽ quay lại.
Chờ đợi ai đó, thật sự mệt mỏi lắm, khi phải đối diện với hiện thực khốc liệt. Để rồi dần dần nhận ra, mình chẳng là gì trong trái tim người ấy.
Chờ đợi ai đó, mài mòn nỗi nhớ, mài mòn cảm xúc, cho đến khi tất cả đã heo kiệt, để rồi việc trở về mà bấy lâu vẫn ngóng đợi hóa ra chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Người ta vẫn hy vọng vào một điều gì đó mà kiên nhẫn thực hiện nó cho đến tận cùng, nhưng người ta cũng không thể nào đem hy vọng đổ vào hố sâu, khi những bóng lưng không hề biết quay lại, khi những trái tim không hề biết trân trọng sự chờ đợi, khi mọi nỗ lực và cố gắng đem ra đều bị lãng quên, khi tình cảm bị ruồng bỏ. Chờ đợi giống một con dao sắc nhọn, cứ cứa dần vào cơ thể, để lại những vết cắt không thể liền sẹo.
Vẫn biết rằng, nếu yêu thương đủ lớn thì chờ đợi chỉ là một cách thử thách tình cảm, trải qua thời gian, điều gì là bền vững đích thực thì sẽ ở lại. Nhưng có cách thức ngu ngốc nào lại bắt người mình yêu đốt hy vọng, chờ đợi lâu đến thế?
Riêng việc chờ đợi thôi đã khiến bất cứ ai cũng đều cảm thấy mệt mỏi, thì việc bắt sự chờ đợi ấy phải trải qua thời gian là việc làm tàn nhẫn nhất. Thà rằng cứ thẳng thắn mà buông tay, thà rằng đừng gieo bất cứ một tia hy vọng nào ngay từ đầu, thì sẽ không ai phải chịu những tổn thương quá lớn.
Tình yêu đã ra đi, dùng cách nào cũng không thể tìm lại, người đã cạn niềm tin, dù đuổi theo kéo lại cũng sẽ không quay về...